Mai An Tiêm vốn là người từ phương xa, được đưa vào hầu vua Hùng. Nhờ tháo vát, chàng có nhà cửa, vợ con và của cải. Nhưng khi An Tiêm nói rằng phúc lộc mình có là do mệnh và công sức, nhà vua cho đó là lời kiêu bạc, bèn đày cả gia đình ra một hòn đảo hoang ngoài biển. Trước gió mặn, cát trắng và số lương thực ít ỏi, người vợ lo sợ không qua khỏi. An Tiêm…
Đế Minh đi tuần phương Nam, đến núi Ngũ Lĩnh thì gặp Vụ Tiên Nữ và sinh ra Lộc Tục. Thấy người con thông minh, ông muốn trao ngôi phương Bắc, nhưng Lộc Tục nhường lại cho anh và nhận cai quản miền Nam. Từ đó Lộc Tục xưng Kinh Dương Vương, đặt quốc hiệu Xích Quỷ. Kinh Dương Vương không chỉ đứng trên một miền đất. Ông đi xuống thủy phủ, kết duyên với Long Nữ,…
Khi ngôi đền cũ của vua Ân được sửa lại, một người con của họ Thôi được dẫn đến những tầng sâu của Giếng Việt. Trước đó, chàng từng gặp Ma Cô trong một hội lớn. Bà hiện ra dưới dáng người áo quần rách rưới, vô ý làm vỡ một vật quý rồi bị đám đông xua đánh. Chỉ mình chàng dừng lại cứu. Ma Cô không giải thích thân phận, chỉ trao một bó ngải và dặn giữ lấy. Về…
Lạc Long Quân, con của Kinh Dương Vương và Long Nữ, trị dân ở miền nước. Âu Cơ thuộc giống Tiên ở núi cao. Khi hai người gặp nhau, họ kết duyên rồi Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng; từ trăm trứng nở thành trăm người con trai khỏe mạnh, không cần bú mớm mà lớn rất nhanh. Nhưng hai dòng giống không thể mãi ở cùng một nơi. Lạc Long Quân nói mình thuộc thủy tộc,…
Sau cuộc chia con của Lạc Long Quân và Âu Cơ, người con trưởng được lập làm Hùng Vương. Nhà vua đặt quốc hiệu Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu, chia đất thành mười lăm bộ và đặt các chức để cùng coi việc nước. Dưới trật tự ấy là một đời sống đang thành hình: nhà sàn dựng trên vùng ẩm, người dân trồng lúa, dùng tre gỗ, đi thuyền, xăm mình để hòa với sông nước,…
Tranh đang được chỉnh nhẹ theo bản Art Direction 2.1.
Già La Đồ Lê đến ở chùa Phúc Nghiêm. Man Nương, một cô gái trong vùng, chăm lo việc chùa và giữ lòng kính ngưỡng. Từ một chuỗi sự việc kỳ lạ, nàng mang thai rồi sinh một đứa trẻ. Người thầy đưa đứa bé gửi vào thân một cây lớn bên sông, đồng thời trao cho Man Nương cây gậy có thể gọi nước khi hạn hán. Nhiều năm sau, bão làm cây đổ trôi về bến. Dân làng cố kéo…
Tranh đang được chỉnh nhẹ theo bản Art Direction 2.1.
Tân và Lang là hai anh em giống nhau đến mức người ngoài thường nhầm. Sau khi cha mẹ mất, họ nương tựa nhau và cùng theo học một thầy. Người thầy có con gái. Nàng thử phân biệt hai người rồi chọn kết duyên với Tân. Từ ngày anh có vợ, Lang cảm thấy mình bị đẩy ra khỏi mối gắn bó cũ. Một lần người vợ nhận nhầm Lang là chồng, sự ngượng ngập khiến khoảng cách…
Ở làng Phù Đổng có một đứa trẻ lên ba vẫn chưa biết nói, biết cười. Khi quân Ân tràn tới, sứ giả đi khắp nơi tìm người cứu nước. Nghe tiếng rao, đứa trẻ bỗng cất lời, xin vua rèn ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt. Từ đó cậu ăn bao nhiêu cũng không no, lớn nhanh đến mức dân làng phải cùng góp gạo nuôi. Ngày binh khí được đưa tới, Gióng vươn thành tráng sĩ, mặc…
Sơn Tinh tìm đến núi Tản Viên, học cách làm chủ địa hình và trở thành vị thần bảo hộ miền núi. Khi vua Hùng muốn chọn chồng cho Mỵ Nương, Sơn Tinh và Thủy Tinh cùng đến. Nhà vua đặt sính lễ khó tìm và hẹn ai mang đủ trước sẽ được đón nàng. Sơn Tinh đến sớm, rước Mỵ Nương về núi. Thủy Tinh đến sau, nổi giận dâng nước, gọi mưa gió đuổi theo. Nước sông tràn lên…
Dương Không Lộ sinh trong một gia đình làm nghề chài lưới. Ông từng lênh đênh theo sông nước, biết rõ nhịp thủy triều và sự bấp bênh của một đời sống gửi mình cho dòng chảy. Đến một lúc, ông bỏ nghề cá, mặc áo vải, ăn chay và xuất gia. Cùng Nguyễn Giác Hải, ông tìm nơi vắng để tu tập, rời tiếng chợ và những đòi hỏi của danh lợi. Truyền thuyết kể Không Lộ có…
Tranh đang được vẽ lại theo bản Art Direction 2.1; bức hiện tại là bản cũ.
Thủy Tinh đến cầu hôn Mỵ Nương cùng lúc với Sơn Tinh. Cả hai đều có phép khiến vua Hùng khó chọn, nên nhà vua đặt sính lễ và hẹn người đến trước. Sơn Tinh mang đủ trước, đưa Mỵ Nương về núi. Khi Thủy Tinh tới, lễ cưới đã đi xa. Không chấp nhận mất phần mình muốn, Thủy Tinh gọi gió, dâng sông, mở những dòng nước lớn đuổi theo. Sơn Tinh nâng đất và chống giữ.…
Khi Cao Biền dựng La Thành, ông xem địa thế, đo sông núi và tin rằng mọi linh khí đều có thể được đặt dưới bùa phép. Một ngày tháng sáu, nước dâng cao. Thuyền nhẹ của Biền đi vào nhánh sông ôm lấy thành thì gặp một cụ già râu tóc bạc phơ đang tắm giữa dòng. Cụ tự xưng là Tô Lịch, nói nhà mình ở ngay trong sông, rồi vỗ nước làm mù trời và biến mất. Buổi sớm…
Tranh đang được vẽ lại theo bản Art Direction 2.1; bức hiện tại là bản cũ.
Từ Đạo Hạnh mang nặng mối thù vì cha bị hại. Ông tìm học phép, tụng chú và dồn ý chí vào việc trả thù Đại Điên. Khi đối phương chết, mục tiêu từng chi phối đời ông bỗng mất đi, để lại một khoảng trống không dễ lấp. Đạo Hạnh quay sâu hơn vào việc tu tập, đối diện câu hỏi về cái tâm thật phía sau quyền năng và sân hận. Truyền thuyết kể ông đạt chỗ thấy biết…
Tranh mới đang được phác theo bản Art Direction 2.1; bức hiện tại là bản cũ.
Ngày xưa có cây chiên đàn khổng lồ, bóng phủ một vùng. Khi cây chết, tinh khí không tan mà hóa thành Xương Cuồng, một mộc tinh dữ. Dân quanh vùng sợ hãi, phải nộp người làm vật hiến tế. Nhâm Ngao từng tìm cách trừ hại nhưng thất bại và chết, khiến nỗi sợ càng bám sâu; một tập tục bạo lực dần được coi như điều không thể thay đổi. Nhiều năm sau, Du Văn Tường…
Bố cục đang thử nghiệm; bức hiện tại chưa phải bản chốt.
Khi vua Hùng muốn chọn người nối ngôi, các hoàng tử được lệnh tìm lễ vật quý để dâng tổ tiên. Những người anh đi khắp nơi săn sơn hào hải vị. Lang Liêu, con của người mẹ ít được sủng ái, nghèo hơn và không có thế lực, chỉ biết nhìn vào thứ gần mình nhất: hạt gạo do dân làm ra. Trong giấc mộng, chàng được chỉ rằng không gì quý bằng gạo, vì gạo nuôi sống con…
Sau khi An Dương Vương xây được Loa Thành và có nỏ thần, Triệu Đà nhiều lần đánh không thắng. Ông bèn xin kết thông gia, cho con là Trọng Thủy cưới Mỵ Châu và ở rể. Trong đời sống gần gũi, Trọng Thủy dò hỏi bí mật giữ thành. Mỵ Châu tin chồng, cho xem cơ cấu nỏ. Chàng làm một lẫy giả để đánh tráo, rồi xin về thăm cha. Trước khi đi, Trọng Thủy hỏi nếu binh…
An Dương Vương chiếm đất Văn Lang, dựng nước Âu Lạc và xây thành ở Cổ Loa. Nhưng thành cứ xây ban ngày lại đổ ban đêm. Rùa Vàng xuất hiện, chỉ ra những thế lực phá hoại và giúp nhà vua hoàn tất tòa thành xoắn. Trước khi đi, Rùa cho một chiếc móng làm lẫy nỏ; nhờ nỏ ấy, quân Triệu Đà không thể tiến vào. Được bảo vệ quá lâu, nhà vua tin rằng tường thành và vũ…
Tranh đang được vẽ lại theo bản Art Direction 2.1; bức hiện tại là bản cũ.
UNESCO - Tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ của người Việt · VietnamPlus - Liễu Hạnh, Thánh Mẫu tối linh trong văn hóa Việt
Các truyền bản về Mẫu Liễu Hạnh không hoàn toàn giống nhau, nhưng cùng mở bằng một cuộc giáng trần. Nàng vốn thuộc thiên giới, thường được gọi là Quỳnh Hoa. Sau khi làm vỡ chén ngọc của vua cha, nàng phải xuống cõi người. Ở trần gian, nàng sống một đời có gia đình, nếm niềm vui và mất mát như người thế tục rồi trở về trời khi duyên đời kết thúc. Nhưng cõi…
Tranh đang được vẽ lại theo bản Art Direction 2.1; bức hiện tại là bản cũ.
Mỵ Châu lớn lên trong Loa Thành, nơi nỏ thần khiến mọi cuộc tấn công đều thất bại. Khi Trọng Thủy đến làm rể, nàng tin cuộc hôn nhân đã biến kẻ thù thành người nhà. Trong sự gần gũi ấy, nàng cho chồng xem lẫy nỏ. Trước lúc chàng rời đi, hai người hẹn rằng nếu loạn lạc, nàng sẽ rắc lông ngỗng để chàng tìm theo. Quân Triệu trở lại. Nỏ không còn linh nghiệm. Mỵ…
Man Nương đến chùa Phúc Nghiêm phụng sự Già La Đồ Lê. Sau một biến cố kỳ lạ, nàng sinh một đứa trẻ và trao cho vị sư. Đứa bé được gửi vào thân cây dung lớn bên sông. Trước khi rời đi, Già La Đồ Lê trao Man Nương cây gậy, dặn rằng khi hạn hán hãy cắm xuống đất để gọi nước. Năm ấy nắng kéo dài, ruộng nứt, người và vật đều kiệt. Man Nương đem gậy chạm đất; nước…
Tranh đang được vẽ lại theo bản Art Direction 2.1; bức hiện tại là bản cũ.
An Dương Vương xây thành ở Cổ Loa nhưng cứ đắp xong lại đổ. Nhà vua lập đàn cầu, Rùa Vàng từ nước hiện lên, nhận lời ở lại giúp. Ban đêm, Rùa chỉ cho vua thấy những lực phá hoại ẩn sau vẻ bình thường của núi, quán và người. Những nút thắt ấy bị gọi tên và tháo gỡ, thành mới đứng vững. Khi rời đi, Rùa trao một chiếc móng để làm lẫy nỏ. Nhưng lời giúp luôn kèm…
Trong lớp truyện họ Hồng Bàng, Việt Thường là một trong những miền thuộc thế giới Văn Lang. Đến thời nhà Chu ở phương Bắc, sứ giả Việt Thường đi qua nhiều đất, mang theo một con chim trĩ trắng làm lễ vật. Đường xa đến mức lời nói phải qua nhiều lần phiên dịch mới hiểu nhau. Sứ giả giải thích phong tục phương Nam và nói rằng nhiều năm trời đất yên, không có…
Tranh đang được vẽ lại theo bản Art Direction 2.1; bức hiện tại là bản cũ.
Không tìm thấy hồ sơ phù hợp. Hãy thử từ khóa ngắn hơn.